az 688 bài đánh
Có một điều mình nhận ra là, khi viết đến bài thứ 500 trở đi, giọng văn của mình tự nhiên thay đổi hẳn. Đó có lẽ là lúc cái tôi cá nhân hòa quyện hoàn hảo vào ngòi bút. Nó không còn gồng mình lên để tỏ ra chuyên nghiệp nữa, mà nó trở nên thủ thỉ, tâm tình như một người bạn cũ đang ngồi bên tách trà nóng.